Câu chuyện
Mình tốt nghiệp rồi mọi người ạ!Bốn năm đại học không phải quãng thời gian quá dài, nhưng cũng chẳng hề ngắn. Nó đủ để một cậu sinh viên tỉnh lẻ như mình học cách trưởng thành giữa Hà Nội đông đúc, học cách tự lập, va vấp và từng bước tìm ra con đường của riêng mình.
Đó là lời hứa của một chàng trai trẻ cách đây bốn năm, khi lần đầu tiên rời quê lên thành phố học tập.
Ngày ấy, mình thuê một căn phòng trọ chỉ khoảng 12m², ba người ở chung. Non nớt đến mức việc sang đường giữa dòng xe đông đúc cũng khiến mình lo lắng. Những bữa cơm 15 nghìn đồng, những lần phải cân đo từng khoản chi tiêu sinh hoạt, tất cả chỉ để giữ lấy giấc mơ đại học và theo đuổi điều mình yêu thích.
Bốn năm ấy trôi qua theo những dấu mốc rất riêng:
- Năm nhất, mình ở cùng bạn cấp 3.
- Năm hai, chuyển sang ở với bạn đại học.
- Đến năm cuối, mình sống một mình.
Từ căn phòng ba người chật kín tiếng cười, rồi hai người, cuối cùng chỉ còn lại một chiếc bàn học sáng đèn giữa đêm. Mình chợt nhận ra càng lớn, người ta càng ít nói chuyện hơn. Ai cũng có hướng đi riêng, có áp lực riêng, có cuộc sống riêng để lo.
Nhưng có lẽ chính những năm tháng ấy mới thật sự là tuổi trẻ.
- Là những ngày ôn thi đầy mệt mỏi.
- Là những tối mệt nhoài khốc liệt tại phòng Lab.
- Là những cuộc gọi về nhà nói rằng “con hết tiền rồi”.
- Là hành trình từ một cậu trai quê mùa trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Khi ngày tốt nghiệp đến gần, mình chợt nghĩ rằng những năm tháng ấy xứng đáng được lưu giữ bằng một điều gì đó thật đặc biệt. Không chỉ là vài bức ảnh hay một bài đăng trên mạng xã hội, mà là một dự án đủ ý nghĩa để kể lại hành trình thanh xuân của mình tại Bách Khoa.
Vì sao dự án này được ra đời
Mình nghĩ:
Ngày nhận thông báo tốt nghiệp, mình bắt đầu ngồi viết danh sách khách mời. Danh sách ấy dài hơn mình tưởng để kỉ niệm cho ngày lễ quan trọng này. Mình quyết định phải làm một dự án gì đó thật chỉnh chu. Thậm chi mình còn có ý định lấy ý tưởng để làm content trên kênh tiktok của mình.
Công việc của mình liên quan đến Data và AI và mang tính cá nhân hóa rất cao vì nó mang tính riêng biệt với từng khách hàng. Vì vậy trong cuộc sống mình luôn muốn ứng dụng những gì mình học được vào
Dự án là một trang web thiệp mời được gửi tới các khách mời đặc biệt của mình. Họ từng là những người bạn, người anh em, người mình từng thích hay những đứa em khóa dưới còn thơ dại.
Dự án gồm 2 trang web: Thư mời tham dự lễ tốt nghiệp, Thư cảm ơn
Trang lời mời
Trang web hiển thị countdown đến ngày tốt nghiệp, banner được thiết kế theo phong cách sang trọng, lịch tổ chức buổi lễ cùng toàn bộ thông tin liên quan.
Nhưng điều đặc biệt nhất là:
Mỗi khách mời đều nhận được một phiên bản riêng được cá nhân hóa cho chính họ. Từng lời chào, từng lời nhắn và từng lời cảm ơn đều khác nhau. Ở đó còn lưu lại hành trình của mình tại Bách Khoa — từ ngày đầu nhập học cho tới khoảnh khắc tốt nghiệp.
Banner đẹp keng!
Thông tin về thời gian, địa điểm và timeline buổi lễ được trình bày rõ ràng và trực quan.
Thư mời cá nhân hóa và thông tin buổi lễ tốt nghiệp
Lời chúc mừng được gửi gắm từ khách mời
Hành trình của mình tại Bách Khoa
Trang cảm ơn
Mình gửi lời mời cảm ơn cá nhân hóa tới từng khách mời tham dự lễ tốt nghiệp của mình. Một lời hẹn gặp lại dành cho tất cả những người đã đến.
Lời cảm ơn được cá nhân hóa và dấu mốc thời điểm tốt nghiệp
Đồng thời cũng là ảnh chụp tốt nghiệp cùng mọi người, ở đây cũng được cá nhân hóa theo từng người và nhóm người liên quan. Đây là điều mình thích và tâm huyết nhất.
Lời kết
Dự án cuối cùng cũng hoàn thành.
Nó tốn của mình rất nhiều thời gian, từ việc lên ý tưởng, thiết kế giao diện, viết nội dung, xử lý dữ liệu cho tới cá nhân hóa từng trải nghiệm nhỏ. Có những hôm mình ngồi chỉnh từng dòng chữ đến 2–3 giờ sáng chỉ vì cảm thấy “vẫn chưa đủ đẹp”. Có nhiều lần định bỏ ngỏ, định thôi cá nhân hóa.
Điều khiến mình vui nhất không phải là website đẹp hay công nghệ phía sau nó, mà là việc mọi người cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nhắn được cá nhân hóa. Nhìn lại, đây không đơn thuần là một dự án công nghệ, mà giống như một cuốn nhật ký số lưu giữ tuổi trẻ của mình cùng những con người đã xuất hiện trong hành trình ấy.
Nhưng đến khi nhìn thấy mọi người bất ngờ, vui vẻ và cảm nhận được sự chỉnh chu mà mình đặt vào dự án, mình biết tất cả công sức ấy đều xứng đáng.
- Có lẽ sau này mình sẽ quên điểm số từng môn học.
- Quên những kỳ thi đã từng rất áp lực.
- Nhưng mình sẽ luôn nhớ rằng:
Thanh xuân của mình ở Bách Khoa đã từng đẹp như thế. Mãi tự hào là sinh viên Bách Khoa.










